怀 huái 惭 cán - - 方 fāng 回 huí
逃 táo 生 shēng 何 hé 处 chǔ 可 kě 茅 máo 庵 ān , , 城 chéng 市 shì 山 shān 林 lín 总 zǒng 不 bù 堪 kān 。 。
人 rén 莫 mò 我 wǒ 知 zhī 姑 gū 用 yòng 六 liù , , 今 jīn 非 fēi 昔 xī 比 bǐ 更 gèng 缄 jiān 三 sān 。 。
擘 bāi 麟 lín 行 xíng 酒 jiǔ 海 hǎi 深 shēn 浅 qiǎn , , 系 xì 雁 yàn 传 chuán 书 shū 天 tiān 北 běi 南 nán 。 。
数 shù 月 yuè 儿 ér 曹 cáo 尽 jǐn 饥 jī 瘦 shòu , , 无 wú 能 néng 衰 shuāi 叟 sǒu 但 dàn 怀 huái 惭 cán 。 。
怀惭。元代。方回。逃生何处可茅庵,城市山林总不堪。 人莫我知姑用六,今非昔比更缄三。 擘麟行酒海深浅,系雁传书天北南。 数月儿曹尽饥瘦,无能衰叟但怀惭。