桃 táo 园 yuán 忆 yì 故 gù 人 rén 春 chūn 恨 hèn - - 苏 sū 瑞 ruì 容 róng
乱 luàn 莺 yīng 啼 tí 歇 xiē 春 chūn 将 jiāng 尽 jǐn 。 。 燕 yàn 向 xiàng 旧 jiù 巢 cháo 相 xiāng 并 bìng 。 。 添 tiān 起 qǐ 一 yī 番 fān 新 xīn 恨 hèn 。 。 自 zì 也 yě 浑 hún 难 nán 问 wèn 。 。
满 mǎn 园 yuán 桃 táo 李 lǐ 舒 shū 娇 jiāo 晕 yūn 。 。 没 méi 个 gè 那 nà 般 bān 风 fēng 韵 yùn 。 。 陌 mò 上 shàng 清 qīng 明 míng 已 yǐ 近 jìn 。 。 渐 jiàn 觉 jué 无 wú 真 zhēn 信 xìn 。 。
桃园忆故人春恨。清代。苏瑞容。乱莺啼歇春将尽。燕向旧巢相并。添起一番新恨。自也浑难问。 满园桃李舒娇晕。没个那般风韵。陌上清明已近。渐觉无真信。