渚 zhǔ 宫 gōng 谢 xiè 杨 yáng 秀 xiù 才 cái 自 zì 嵩 sōng 山 shān 相 xiāng 访 fǎng - - 齐 qí 己 jǐ
嵩 sōng 峰 fēng 有 yǒu 客 kè 远 yuǎn 相 xiāng 寻 xún , , 尘 chén 满 mǎn 麻 má 衣 yī 袖 xiù 苦 kǔ 吟 yín 。 。
花 huā 尽 jǐn 草 cǎo 长 cháng 方 fāng 闭 bì 户 hù , , 道 dào 孤 gū 身 shēn 老 lǎo 正 zhèng 伤 shāng 心 xīn 。 。
红 hóng 堆 duī 落 luò 日 rì 云 yún 千 qiān 仞 rèn , , 碧 bì 撼 hàn 凉 liáng 风 fēng 竹 zhú 一 yī 林 lín 。 。
惆 chóu 怅 chàng 雅 yǎ 声 shēng 消 xiāo 歇 xiē 去 qù , , 喜 xǐ 君 jūn 聊 liáo 此 cǐ 暂 zàn 披 pī 襟 jīn 。 。
渚宫谢杨秀才自嵩山相访。唐代。齐己。嵩峰有客远相寻,尘满麻衣袖苦吟。 花尽草长方闭户,道孤身老正伤心。 红堆落日云千仞,碧撼凉风竹一林。 惆怅雅声消歇去,喜君聊此暂披襟。