采 cǎi 桑 sāng 子 zǐ · · 闺 guī 怨 yuàn 集 jí 句 jù - - 朱 zhū 希 xī 真 zhēn
王 wáng 孙 sūn 去 qù 后 hòu 无 wú 芳 fāng 草 cǎo , , 绿 lǜ 遍 biàn 香 xiāng 阶 jiē 。 。 尘 chén 满 mǎn 妆 zhuāng 台 tái 。 。 粉 fěn 面 miàn 羞 xiū 搽 chá 泪 lèi 满 mǎn 腮 sāi 。 。 教 jiào 我 wǒ 甚 shén 情 qíng 怀 huái 。 。
去 qù 时 shí 梅 méi 蕊 ruǐ 全 quán 然 rán 少 shǎo , , 等 děng 到 dào 花 huā 开 kāi 。 。 花 huā 已 yǐ 成 chéng 梅 méi 。 。 梅 méi 子 zǐ 青 qīng 青 qīng 又 yòu 带 dài 黄 huáng , , 兀 wū 自 zì 未 wèi 归 guī 来 lái 。 。
采桑子 · 闺怨集句。宋代。朱希真。王孙去后无芳草,绿遍香阶。尘满妆台。粉面羞搽泪满腮。教我甚情怀。 去时梅蕊全然少,等到花开。花已成梅。梅子青青又带黄,兀自未归来。