清 qīng 平 píng 乐 lè · · 即 jí 席 xí 和 hé 李 lǐ 参 cān 政 zhèng 壁 bì 白 bái 笑 xiào 花 huā - - 魏 wèi 了 le 翁 wēng
蓝 lán 田 tián 玉 yù 种 zhǒng 。 。 为 wèi 我 wǒ 酬 chóu 清 qīng 供 gòng 。 。 香 xiāng 压 yā 冰 bīng 肌 jī 犹 yóu 怕 pà 重 zhòng 。 。 更 gèng 倩 qiàn 留 liú 仙 xiān 群 qún 捧 pěng 。 。
看 kàn 花 huā 美 měi 倩 qiàn 偏 piān 工 gōng 。 。 举 jǔ 花 huā 消 xiāo 息 xī 方 fāng 浓 nóng 。 。 此 cǐ 笑 xiào 知 zhī 谁 shuí 领 lǐng 解 jiě , , 无 wú 言 yán 独 dú 倚 yǐ 东 dōng 风 fēng 。 。
清平乐 · 即席和李参政壁白笑花。宋代。魏了翁。蓝田玉种。为我酬清供。香压冰肌犹怕重。更倩留仙群捧。 看花美倩偏工。举花消息方浓。此笑知谁领解,无言独倚东风。