醉 zuì 花 huā 阴 yīn · · 梅 méi 并 bìng 鼓 gǔ 子 zǐ 词 cí - - 王 wáng 庭 tíng 珪 guī
玉 yù 妃 fēi 谪 zhé 堕 duò 烟 yān 村 cūn 远 yuǎn 。 。 犹 yóu 似 shì 瑶 yáo 池 chí 见 jiàn 。 。 缺 quē 月 yuè 挂 guà 寒 hán 梢 shāo , , 时 shí 有 yǒu 幽 yōu 香 xiāng , , 飞 fēi 到 dào 朱 zhū 帘 lián 畔 pàn 。 。
春 chūn 风 fēng 岭 lǐng 上 shàng 淮 huái 南 nán 岸 àn 。 。 曾 céng 为 wèi 谁 shuí 魂 hún 断 duàn 。 。 依 yī 旧 jiù 瘦 shòu 稜 léng 稜 léng , , 天 tiān 若 ruò 有 yǒu 情 qíng , , 天 tiān 也 yě 应 yīng 须 xū 管 guǎn 。 。
醉花阴 · 梅并鼓子词。宋代。王庭珪。玉妃谪堕烟村远。犹似瑶池见。缺月挂寒梢,时有幽香,飞到朱帘畔。 春风岭上淮南岸。曾为谁魂断。依旧瘦稜稜,天若有情,天也应须管。