虞 yú 美 měi 人 rén 秋 qiū 泛 fàn - - 毛 máo 莹 yíng
一 yì 天 tiān 爽 shuǎng 气 qì 横 héng 秋 qiū 浦 pǔ 。 。 昨 zuó 夜 yè 曾 céng 经 jīng 雨 yǔ 。 。
芙 fú 蓉 róng 洗 xǐ 褪 tuì 旧 jiù 时 shí 红 hóng 。 。 恰 qià 似 sì 秋 qiū 来 lái 无 wú 力 lì 晓 xiǎo 妆 zhuāng 慵 yōng 。 。
棹 zhào 歌 gē 惊 jīng 起 qǐ 双 shuāng 飞 fēi 鹭 lù 。 。 漠 mò 漠 mò 寒 hán 塘 táng 路 lù 。 。
不 bù 禁 jīn 垂 chuí 柳 liǔ 弄 nòng 愁 chóu 眉 méi 。 。 借 jiè 问 wèn 青 qīng 青 qīng 还 hái 有 yǒu 几 jǐ 多 duō 时 shí 。 。
虞美人 秋泛。明代。毛莹。一天爽气横秋浦。昨夜曾经雨。 芙蓉洗褪旧时红。恰似秋来无力晓妆慵。 棹歌惊起双飞鹭。漠漠寒塘路。 不禁垂柳弄愁眉。借问青青还有几多时。