过 guò 王 wáng 烈 liè 妇 fù 祠 cí 祠 cí 有 yǒu 丘 qiū 给 jǐ 事 shì 记 jì - - 王 wáng 世 shì 贞 zhēn
径 jìng 仄 zè 祠 cí 荒 huāng 客 kè 倦 juàn 看 kàn , , 乡 xiāng 人 rén 伏 fú 腊 là 自 zì 衣 yì 冠 guān 。 。
疏 shū 篁 huáng 秃 tū 柏 bǎi 晚 wǎn 何 hé 意 yì , , 伏 fú 雪 xuě 淹 yān 霜 shuāng 春 chūn 未 wèi 寒 hán 。 。
尚 shàng 有 yǒu 生 shēng 刍 chú 堪 kān 荐 jiàn 玉 yù , , 岂 qǐ 因 yīn 黄 huáng 绢 juàn 却 què 回 huí 鞍 ān 。 。
男 nán 儿 ér 七 qī 尺 chǐ 应 yīng 无 wú 限 xiàn , , 矫 jiǎo 首 shǒu 风 fēng 尘 chén 万 wàn 事 shì 难 nán 。 。
过王烈妇祠祠有丘给事记。明代。王世贞。径仄祠荒客倦看,乡人伏腊自衣冠。 疏篁秃柏晚何意,伏雪淹霜春未寒。 尚有生刍堪荐玉,岂因黄绢却回鞍。 男儿七尺应无限,矫首风尘万事难。