病 bìng 秋 qiū - - 王 wáng 世 shì 贞 zhēn
年 nián 年 nián 颇 pō 诧 chà 逢 féng 秋 qiū 健 jiàn , , 今 jīn 日 rì 秋 qiū 来 lái 兴 xìng 渐 jiàn 孤 gū 。 。
不 bù 独 dú 穷 qióng 愁 chóu 畏 wèi 摇 yáo 落 luò , , 即 jí 防 fáng 衰 shuāi 骨 gǔ 费 fèi 支 zhī 吾 wú 。 。
惊 jīng 心 xīn 屡 lǚ 却 què 青 qīng 菱 líng 镜 jìng , , 避 bì 客 kè 兼 jiān 嗔 chēn 白 bái 玉 yù 壶 hú 。 。
犹 yóu 有 yǒu 苦 kǔ 吟 yín 成 chéng 宿 sù 业 yè , , 此 cǐ 生 shēng 那 nà 用 yòng 借 jiè 诗 shī 扶 fú 。 。
病秋。明代。王世贞。年年颇诧逢秋健,今日秋来兴渐孤。 不独穷愁畏摇落,即防衰骨费支吾。 惊心屡却青菱镜,避客兼嗔白玉壶。 犹有苦吟成宿业,此生那用借诗扶。