归 guī 妇 fù 吟 yín - - 王 wáng 宥 yòu
烈 liè 火 huǒ 都 dōu 将 jiāng 玉 yù 石 shí 焚 fén , , 死 sǐ 生 shēng 契 qì 阔 kuò 忆 yì 中 zhōng 分 fēn 。 。
信 xìn 音 yīn 一 yī 绝 jué 思 sī 青 qīng 鸟 niǎo , , 望 wàng 眼 yǎn 双 shuāng 穿 chuān 见 jiàn 白 bái 云 yún 。 。
残 cán 日 rì 鹡 jí 鸰 líng 还 hái 有 yǒu 难 nán , , 北 běi 风 fēng 鸿 hóng 雁 yàn 正 zhèng 离 lí 群 qún 。 。
新 xīn 诗 shī 送 sòng 尔 ěr 还 huán 家 jiā 去 qù , , 重 zhòng 续 xù 当 dāng 年 nián 织 zhī 锦 jǐn 纹 wén 。 。
归妇吟。元代。王宥。烈火都将玉石焚,死生契阔忆中分。 信音一绝思青鸟,望眼双穿见白云。 残日鹡鸰还有难,北风鸿雁正离群。 新诗送尔还家去,重续当年织锦纹。