斋 zhāi 中 zhōng 听 tīng 谈 tán 琴 qín 师 shī 弹 dàn 归 guī 去 qù 来 lái 辞 cí - - 王 wáng 问 wèn
闲 xián 斋 zhāi 白 bái 日 rì 静 jìng , , 时 shí 至 zhì 变 biàn 鸣 míng 禽 qín 。 。
凯 kǎi 风 fēng 来 lái 自 zì 南 nán , , 飘 piāo 飘 piāo 吹 chuī 带 dài 襟 jīn 。 。
谈 tán 师 shī 本 běn 道 dào 流 liú , , 窗 chuāng 下 xià 拂 fú 素 sù 琴 qín 。 。
历 lì 历 lì 七 qī 弦 xián 上 shàng , , 泠 líng 泠 líng 发 fā 清 qīng 音 yīn 。 。
唯 wéi 有 yǒu 归 guī 来 lái 曲 qū , , 可 kě 以 yǐ 写 xiě 吾 wú 心 xīn 。 。
斋中听谈琴师弹归去来辞。明代。王问。闲斋白日静,时至变鸣禽。 凯风来自南,飘飘吹带襟。 谈师本道流,窗下拂素琴。 历历七弦上,泠泠发清音。 唯有归来曲,可以写吾心。