春 chūn 日 rì 独 dú 酌 zhuó 二 èr 首 shǒu - - 李 lǐ 白 bái
我 wǒ 有 yǒu 紫 zǐ 霞 xiá 想 xiǎng , , 缅 miǎn 怀 huái 沧 cāng 洲 zhōu 间 jiān 。 。
思 sī 对 duì 一 yī 壶 hú 酒 jiǔ , , 澹 dàn 然 rán 万 wàn 事 shì 闲 xián 。 。
横 héng 琴 qín 倚 yǐ 高 gāo 松 sōng , , 把 bǎ 酒 jiǔ 望 wàng 远 yuǎn 山 shān 。 。
长 cháng 空 kōng 去 qù 鸟 niǎo 没 mò , , 落 luò 日 rì 孤 gū 云 yún 还 hái 。 。
但 dàn 恐 kǒng 光 guāng 景 jǐng 晚 wǎn , , 宿 sù 昔 xī 成 chéng 秋 qiū 颜 yán 。 。
春日独酌二首。唐代。李白。我有紫霞想,缅怀沧洲间。 思对一壶酒,澹然万事闲。 横琴倚高松,把酒望远山。 长空去鸟没,落日孤云还。 但恐光景晚,宿昔成秋颜。