致 zhì 仕 shì 出 chū 京 jīng 言 yán 怀 huái 其 qí 一 yī - - 文 wén 徵 zhēng 明 míng
独 dú 骑 qí 羸 léi 马 mǎ 出 chū 枫 fēng 宸 chén , , 回 huí 首 shǒu 长 cháng 安 ān 万 wàn 斛 hú 尘 chén 。 。
白 bái 发 fà 岂 qǐ 堪 kān 供 gōng 世 shì 事 shì , , 青 qīng 山 shān 自 zì 古 gǔ 有 yǒu 闲 xián 人 rén 。 。
荒 huāng 馀 yú 三 sān 径 jìng 犹 yóu 存 cún 菊 jú , , 兴 xìng 落 luò 扁 piān 舟 zhōu 不 bù 为 wéi 莼 chún 。 。
老 lǎo 得 dé 一 yī 官 guān 常 cháng 卧 wò 病 bìng , , 可 kě 能 néng 勋 xūn 业 yè 上 shàng 麒 qí 麟 lín 。 。
致仕出京言怀 其一。明代。文徵明。独骑羸马出枫宸,回首长安万斛尘。 白发岂堪供世事,青山自古有闲人。 荒馀三径犹存菊,兴落扁舟不为莼。 老得一官常卧病,可能勋业上麒麟。