静 jìng 隐 yǐn - - 文 wén 徵 zhēng 明 míng
扫 sǎo 地 dì 焚 fén 香 xiāng 习 xí 燕 yàn 清 qīng , , 萧 xiāo 然 rán 一 yī 室 shì 谢 xiè 将 jiāng 迎 yíng 。 。
坐 zuò 移 yí 白 bái 日 rì 花 huā 间 jiān 影 yǐng , , 睡 shuì 起 qǐ 春 chūn 禽 qín 竹 zhú 外 wài 声 shēng 。 。
心 xīn 远 yuǎn 自 zì 应 yīng 人 rén 境 jìng 寂 jì , , 道 dào 深 shēn 殊 shū 觉 jué 世 shì 缘 yuán 轻 qīng 。 。
问 wèn 奇 qí 尚 shàng 有 yǒu 门 mén 前 qián 客 kè , , 却 què 恨 hèn 青 qīng 山 shān 不 bù 掩 yǎn 名 míng 。 。
静隐。明代。文徵明。扫地焚香习燕清,萧然一室谢将迎。 坐移白日花间影,睡起春禽竹外声。 心远自应人境寂,道深殊觉世缘轻。 问奇尚有门前客,却恨青山不掩名。