自 zì 咏 yǒng 示 shì 客 kè - - 陆 lù 游 yóu
衰 shuāi 发 fā 萧 xiāo 萧 xiāo 老 lǎo 郡 jùn 丞 chéng , , 洪 hóng 州 zhōu 又 yòu 看 kàn 上 shàng 元 yuán 灯 dēng 。 。
羞 xiū 将 jiāng 枉 wǎng 直 zhí 分 fēn 寻 xún 尺 chǐ , , 宁 níng 走 zǒu 东 dōng 西 xī 就 jiù 斗 dòu 升 shēng 。 。
吏 lì 进 jìn 饱 bǎo 谙 ān 钳 qián 纸 zhǐ 尾 wěi , , 客 kè 来 lái 苦 kǔ 劝 quàn 摸 mō 床 chuáng 棱 léng 。 。
归 guī 装 zhuāng 渐 jiàn 理 lǐ 君 jūn 知 zhī 否 fǒu , , 笑 xiào 指 zhǐ 庐 lú 山 shān 古 gǔ 涧 jiàn 藤 téng 。 。
自咏示客。宋代。陆游。衰发萧萧老郡丞,洪州又看上元灯。 羞将枉直分寻尺,宁走东西就斗升。 吏进饱谙钳纸尾,客来苦劝摸床棱。 归装渐理君知否,笑指庐山古涧藤。