病 bìng 起 qǐ 书 shū 怀 huái 二 èr 首 shǒu - - 陆 lù 游 yóu
酒 jiǔ 酣 hān 看 kàn 剑 jiàn 凛 lǐn 生 shēng 风 fēng , , 身 shēn 是 shì 天 tiān 涯 yá 一 yī 秃 tū 翁 wēng 。 。
扪 mén 虱 shī 剧 jù 谈 tán 空 kōng 自 zì 许 xǔ , , 闻 wén 鸡 jī 浩 hào 叹 tàn 与 yǔ 谁 shuí 同 tóng 。 。
玉 yù 关 guān 岁 suì 晚 wǎn 无 wú 来 lái 使 shǐ , , 沙 shā 苑 yuàn 春 chūn 生 shēng 有 yǒu 去 qù 鸿 hóng 。 。
人 rén 寿 shòu 定 dìng 非 fēi 金 jīn 石 shí 永 yǒng , , 可 kě 令 lìng 虚 xū 死 sǐ 蜀 shǔ 山 shān 中 zhōng 。 。
病起书怀二首。宋代。陆游。酒酣看剑凛生风,身是天涯一秃翁。 扪虱剧谈空自许,闻鸡浩叹与谁同。 玉关岁晚无来使,沙苑春生有去鸿。 人寿定非金石永,可令虚死蜀山中。