自 zì 上 shàng 灶 zào 过 guò 陶 táo 山 shān - - 陆 lù 游 yóu
宿 sù 雨 yǔ 初 chū 收 shōu 见 jiàn 夕 xī 阳 yáng , , 纵 zòng 横 héng 流 liú 水 shuǐ 入 rù 陂 bēi 塘 táng 。 。
蚕 cán 家 jiā 忌 jì 客 kè 门 mén 门 mén 闭 bì , , 茶 chá 户 hù 供 gōng 官 guān 处 chǔ 处 chù 忙 máng 。 。
绿 lǜ 树 shù 村 cūn 边 biān 停 tíng 醉 zuì 帽 mào , , 紫 zǐ 藤 téng 架 jià 底 dǐ 倚 yǐ 胡 hú 床 chuáng 。 。
不 bù 因 yīn 萧 xiāo 散 sàn 遗 yí 尘 chén 事 shì , , 那 nà 觉 jué 人 rén 间 jiān 白 bái 日 rì 长 zhǎng 。 。
自上灶过陶山。宋代。陆游。宿雨初收见夕阳,纵横流水入陂塘。 蚕家忌客门门闭,茶户供官处处忙。 绿树村边停醉帽,紫藤架底倚胡床。 不因萧散遗尘事,那觉人间白日长。