忽 hū 得 dé 京 jīng 书 shū 有 yǒu 感 gǎn - - 陆 lù 游 yóu
白 bái 发 fà 苍 cāng 颜 yán 七 qī 十 shí 翁 wēng , , 朽 xiǔ 株 zhū 枯 kū 木 mù 略 lüè 相 xiāng 同 tóng 。 。
如 rú 山 shān 储 chǔ 药 yào 难 nán 医 yī 拙 zhuō , , 齐 qí 斗 dòu 堆 duī 金 jīn 不 bù 换 huàn 穷 qióng 。 。
昨 zuó 梦 mèng 已 yǐ 抛 pāo 空 kōng 劫 jié 外 wài , , 残 cán 年 nián 全 quán 付 fù 醉 zuì 眠 mián 中 zhōng 。 。
故 gù 人 rén 苦 kǔ 未 wèi 知 zhī 心 xīn 事 shì , , 一 yī 纸 zhǐ 空 kōng 烦 fán 寄 jì 断 duàn 鸿 hóng 。 。
忽得京书有感。宋代。陆游。白发苍颜七十翁,朽株枯木略相同。 如山储药难医拙,齐斗堆金不换穷。 昨梦已抛空劫外,残年全付醉眠中。 故人苦未知心事,一纸空烦寄断鸿。