病 bìng 起 qǐ 山 shān 居 jū 日 rì 有 yǒu 幽 yōu 事 shì 戏 xì 作 zuò 二 èr 首 shǒu - - 陆 lù 游 yóu
鹤 hè 骨 gǔ 龟 guī 肠 cháng 欲 yù 不 bù 禁 jīn , , 扶 fú 衰 shuāi 初 chū 喜 xǐ 罢 bà 呻 shēn 吟 yín 。 。
盆 pén 山 shān 冰 bīng 释 shì 书 shū 窗 chuāng 暖 nuǎn , , 药 yào 灶 zào 香 xiāng 浓 nóng 道 dào 院 yuàn 深 shēn 。 。
笔 bǐ 健 jiàn 乍 zhà 临 lín 新 xīn 获 huò 帖 tiē , , 手 shǒu 生 shēng 重 zhòng 理 lǐ 旧 jiù 传 chuán 琴 qín 。 。
闭 bì 门 mén 局 jú 促 cù 还 hái 堪 kān 恨 hèn , , 云 yún 海 hǎi 何 hé 时 shí 豁 huō 此 cǐ 心 xīn 。 。
病起山居日有幽事戏作二首。宋代。陆游。鹤骨龟肠欲不禁,扶衰初喜罢呻吟。 盆山冰释书窗暖,药灶香浓道院深。 笔健乍临新获帖,手生重理旧传琴。 闭门局促还堪恨,云海何时豁此心。