饥 jī 坐 zuò 戏 xì 咏 yǒng - - 陆 lù 游 yóu
衰 shuāi 鬓 bìn 萧 xiāo 然 rán 满 mǎn 镜 jìng 霜 shuāng , , 一 yī 庵 ān 归 guī 老 lǎo 镜 jìng 湖 hú 傍 bàng 。 。
有 yǒu 怀 huái 每 měi 恨 hèn 交 jiāo 朋 péng 远 yuǎn , , 无 wú 食 shí 方 fāng 知 zhī 日 rì 月 yuè 长 zhǎng 。 。
落 luò 笔 bǐ 未 wèi 妨 fáng 诗 shī 衮 gǔn 衮 gǔn , , 闭 bì 门 mén 犹 yóu 喜 xǐ 气 qì 扬 yáng 扬 yáng 。 。
晚 wǎn 来 lái 袖 xiù 手 shǒu 蒲 pú 团 tuán 稳 wěn , , 笑 xiào 唤 huàn 儿 ér 童 tóng 代 dài 夜 yè 香 xiāng 。 。
饥坐戏咏。宋代。陆游。衰鬓萧然满镜霜,一庵归老镜湖傍。 有怀每恨交朋远,无食方知日月长。 落笔未妨诗衮衮,闭门犹喜气扬扬。 晚来袖手蒲团稳,笑唤儿童代夜香。