冬 dōng 日 rì 卫 wèi 枢 shū 至 zhì - - 林 lín 逋 bū
冷 lěng 话 huà 复 fù 长 cháng 吟 yín , , 俱 jù 非 fēi 俗 sú 者 zhě 心 xīn 。 。
空 kōng 斋 zhāi 留 liú 并 bìng 宿 sù , , 几 jǐ 度 dù 梦 mèng 相 xiāng 寻 xún 。 。
鸟 niǎo 乱 luàn 槐 huái 枝 zhī 折 zhé , , 烟 yān 微 wēi 雪 xuě 气 qì 侵 qīn 。 。
如 rú 何 hé 急 jí 前 qián 去 qù , , 羸 léi 马 mǎ 万 wàn 山 shān 深 shēn 。 。
冬日 卫枢至。宋代。林逋。冷话复长吟,俱非俗者心。 空斋留并宿,几度梦相寻。 鸟乱槐枝折,烟微雪气侵。 如何急前去,羸马万山深。