渡 dù 青 qīng 弋 yì 江 jiāng - - 黄 huáng 景 jǐng 仁 rén
群 qún 山 shān 如 rú 接 jiē 髺 kuò , , 青 qīng 青 qīng 渡 dù 陵 líng 阳 yáng 。 。
山 shān 平 píng 水 shuǐ 界 jiè 途 tú , , 一 yī 苇 wěi 兹 zī 用 yòng 航 háng 。 。
锦 jǐn 石 shí 灿 càn 沙 shā 屑 xiè , , 晴 qíng 洲 zhōu 郁 yù 兰 lán 芳 fāng 。 。
甫 fǔ 听 tīng 棹 zhào 讴 ōu 响 xiǎng , , 劳 láo 躅 zhú 渺 miǎo 已 yǐ 忘 wàng 。 。
马 mǎ 目 mù 眩 xuàn 水 shuǐ 色 sè , , 客 kè 鬓 bìn 愁 chóu 波 bō 光 guāng 。 。
人 rén 马 mǎ 一 yī 时 shí 渡 dù , , 去 qù 路 lù 如 rú 川 chuān 长 zhǎng 。 。
渡青弋江。清代。黄景仁。群山如接髺,青青渡陵阳。 山平水界途,一苇兹用航。 锦石灿沙屑,晴洲郁兰芳。 甫听棹讴响,劳躅渺已忘。 马目眩水色,客鬓愁波光。 人马一时渡,去路如川长。