寄 jì 丽 lì 亭 tíng 其 qí 三 sān - - 黄 huáng 景 jǐng 仁 rén
每 měi 放 fàng 登 dēng 高 gāo 恸 tòng , , 浮 fú 云 yún 为 wéi 惨 cǎn 凄 qī 。 。
湖 hú 吞 tūn 全 quán 楚 chǔ 尽 jǐn , , 天 tiān 压 yā 百 bǎi 蛮 mán 低 dī 。 。
才 cái 命 mìng 古 gǔ 难 nán 一 yī , , 行 xíng 藏 cáng 我 wǒ 欲 yù 迷 mí 。 。
怀 huái 人 rén 原 yuán 有 yǒu 泪 lèi , , 况 kuàng 听 tīng 暮 mù 猿 yuán 啼 tí 。 。
寄丽亭 其三。清代。黄景仁。每放登高恸,浮云为惨凄。 湖吞全楚尽,天压百蛮低。 才命古难一,行藏我欲迷。 怀人原有泪,况听暮猿啼。