江 jiāng 亭 tíng 秋 qiū 晚 wǎn 二 èr 首 shǒu 其 qí 二 èr - - 本 běn 诚 chéng
藤 téng 枯 kū 摧 cuī 老 lǎo 树 shù , , 石 shí 裂 liè 碍 ài 深 shēn 溪 xī 。 。
阴 yīn 洞 dòng 水 shuǐ 声 shēng 合 hé , , 短 duǎn 垣 yuán 松 sōng 影 yǐng 齐 qí 。 。
涧 jiàn 回 huí 知 zhī 径 jìng 远 yuǎn , , 山 shān 迥 jiǒng 觉 jué 梅 méi 低 dī 。 。
忽 hū 尔 ěr 破 pò 孤 gū 寂 jì , , 岭 lǐng 猿 yuán 清 qīng 昼 zhòu 啼 tí 。 。
江亭秋晚二首其二。元代。本诚。藤枯摧老树,石裂碍深溪。 阴洞水声合,短垣松影齐。 涧回知径远,山迥觉梅低。 忽尔破孤寂,岭猿清昼啼。