客 kè 春 chūn , , 住 zhù 京 jīng 师 shī 之 zhī 丞 chéng 相 xiàng 胡 hú 衕 tòng , , 有 yǒu 丞 chéng 相 xiàng 胡 hú 衕 tòng 春 chūn 梦 mèng 诗 shī 二 èr 十 shí 绝 jué 句 jù 。 。 春 chūn 又 yòu 深 shēn 矣 yǐ , , 因 yīn 烧 shāo 此 cǐ 作 zuò , , 而 ér 奠 diàn 以 yǐ 一 yī 绝 jué 句 jù - - 龚 gōng 自 zì 珍 zhēn
春 chūn 梦 mèng 撩 liāo 天 tiān 笔 bǐ 一 yī 枝 zhī , , 梦 mèng 中 zhòng 伤 shāng 骨 gǔ 醒 xǐng 难 nán 支 zhī 。 。
今 jīn 年 nián 烧 shāo 梦 mèng 先 xiān 烧 shāo 笔 bǐ , , 检 jiǎn 点 diǎn 青 qīng 天 tiān 白 bái 昼 zhòu 诗 shī 。 。
客春,住京师之丞相胡衕,有丞相胡衕春梦诗二十绝句。春又深矣,因烧此作,而奠以一绝句。清代。龚自珍。春梦撩天笔一枝,梦中伤骨醒难支。 今年烧梦先烧笔,检点青天白昼诗。