久 jiǔ 雨 yǔ 妨 fáng 于 yú 农 nóng 收 shōu 因 yīn 访 fǎng 子 zi 上 shàng 有 yǒu 叹 tàn - - 杨 yáng 万 wàn 里 lǐ
君 jūn 能 néng 过 guò 我 wǒ 意 yì 殊 shū 倾 qīng , , 我 wǒ 每 měi 看 kàn 君 jūn 脚 jiǎo 便 biàn 轻 qīng 。 。
若 ruò 为 wéi 泥 ní 涂 tú 断 duàn 还 hái 往 wǎng , , 端 duān 令 lìng 老 lǎo 病 bìng 底 dǐ 心 xīn 情 qíng 。 。
未 wèi 霜 shuāng 杨 yáng 柳 liǔ 秋 qiū 犹 yóu 碧 bì , , 既 jì 雨 yǔ 芙 fú 蓉 róng 晚 wǎn 更 gèng 明 míng 。 。
旱 hàn 岁 suì 嫌 xián 晴 qíng 不 bù 嫌 xián 熟 shú , , 今 jīn 年 nián 教 jiào 熟 shú 不 bù 教 jiào 晴 qíng 。 。
久雨妨于农收因访子上有叹。宋代。杨万里。君能过我意殊倾,我每看君脚便轻。 若为泥涂断还往,端令老病底心情。 未霜杨柳秋犹碧,既雨芙蓉晚更明。 旱岁嫌晴不嫌熟,今年教熟不教晴。