送 sòng 戴 dài 道 dào 人 rén - - 李 lǐ 之 zhī 仪 yí
懒 lǎn 将 jiāng 身 shēn 世 shì 问 wèn 穷 qióng 通 tōng , , 邂 xiè 逅 hòu 僧 sēng 轩 xuān 一 yī 席 xí 同 tóng 。 。
已 yǐ 叹 tàn 故 gù 家 jiā 如 rú 坠 zhuì 叶 yè , , 可 kě 堪 kān 白 bái 发 fà 共 gòng 飘 piāo 蓬 péng 。 。
冥 míng 搜 sōu 固 gù 出 chū 能 néng 言 yán 外 wài , , 妙 miào 用 yòng 都 dōu 归 guī 指 zhǐ 掌 zhǎng 中 zhōng 。 。
咫 zhǐ 尺 chǐ 京 jīng 师 shī 莫 mò 辞 cí 远 yuǎn , , 有 yǒu 云 yún 何 hé 患 huàn 不 bù 乘 chéng 风 fēng 。 。
送戴道人。宋代。李之仪。懒将身世问穷通,邂逅僧轩一席同。 已叹故家如坠叶,可堪白发共飘蓬。 冥搜固出能言外,妙用都归指掌中。 咫尺京师莫辞远,有云何患不乘风。