真 zhēn 师 shī 自 zì 汤 tāng 泉 quán 相 xiāng 送 sòng 至 zhì 石 shí 碛 qì 遂 suì 归 guī 索 suǒ 诗 shī 为 wèi 别 bié - - 李 lǐ 之 zhī 仪 yí
流 liú 落 luò 不 bù 我 wǒ 弃 qì , , 如 rú 君 jūn 能 néng 几 jǐ 人 rén 。 。
宁 níng 辞 cí 迂 yū 驿 yì 路 lù , , 且 qiě 喜 xǐ 慰 wèi 情 qíng 亲 qīn 。 。
蹭 cèng 蹬 dèng 还 hái 逢 féng 雨 yǔ , , 因 yīn 循 xún 懒 lǎn 问 wèn 津 jīn 。 。
尤 yóu 惭 cán 远 yuǎn 相 xiāng 送 sòng , , 谁 shuí 谓 wèi 白 bái 头 tóu 新 xīn 。 。
真师自汤泉相送至石碛遂归索诗为别。宋代。李之仪。流落不我弃,如君能几人。 宁辞迂驿路,且喜慰情亲。 蹭蹬还逢雨,因循懒问津。 尤惭远相送,谁谓白头新。