亭 tíng 前 qián 高 gāo 柏 bǎi - - 文 wén 同 tóng
石 shí 田 tián 硗 qiāo 硗 qiāo 地 dì 力 lì 燥 zào , , 谁 shuí 种 zhǒng 双 shuāng 柏 bǎi 已 yǐ 高 gāo 大 dà 。 。
长 cháng 材 cái 夭 yāo 矫 jiǎo 堪 kān 巨 jù 栋 dòng , , 老 lǎo 顶 dǐng 萦 yíng 纡 yū 若 ruò 层 céng 盖 gài 。 。
雪 xuě 下 xià 孔 kǒng 翠 cuì 寒 hán 不 bù 起 qǐ , , 风 fēng 中 zhōng 笙 shēng 簧 huáng 清 qīng 可 kě 爱 ài 。 。
菟 tú 丝 sī 幸 xìng 好 hǎo 求 qiú 女 nǚ 萝 luó , , 莫 mò 倚 yǐ 纤 xiān 柔 róu 欲 yù 无 wú 赖 lài 。 。
亭前高柏。宋代。文同。石田硗硗地力燥,谁种双柏已高大。 长材夭矫堪巨栋,老顶萦纡若层盖。 雪下孔翠寒不起,风中笙簧清可爱。 菟丝幸好求女萝,莫倚纤柔欲无赖。