之 zhī 美 měi 举 jǔ 进 jìn 士 shì 寓 yù 京 jīng 师 shī 此 cǐ 诗 shī 寄 jì 之 zhī - - 司 sī 马 mǎ 光 guāng
结 jié 发 fà 声 shēng 华 huá 盛 shèng , , 无 wú 疑 yí 屈 qū 未 wèi 伸 shēn 。 。
何 hé 妨 fáng 久 jiǔ 垂 chuí 翅 chì , , 从 cóng 此 cǐ 欲 yù 惊 jīng 人 rén 。 。
鹰 yīng 击 jī 天 tiān 风 fēng 壮 zhuàng , , 鹏 péng 飞 fēi 海 hǎi 浪 làng 春 chūn 。 。
行 háng 当 dāng 解 jiě 故 gù 褐 hè , , 不 bù 惜 xī 化 huà 京 jīng 尘 chén 。 。
之美举进士寓京师此诗寄之。宋代。司马光。结发声华盛,无疑屈未伸。 何妨久垂翅,从此欲惊人。 鹰击天风壮,鹏飞海浪春。 行当解故褐,不惜化京尘。