和 hé 黄 huáng 晋 jìn 卿 qīng 客 kè 杭 háng 见 jiàn 寄 jì 二 èr 首 shǒu - - 吴 wú 师 shī 道 dào
一 yī 从 cóng 君 jūn 客 kè 江 jiāng 城 chéng 去 qù , , 诗 shī 思 sī 凄 qī 凉 liáng 酒 jiǔ 盏 zhǎn 空 kōng 。 。
天 tiān 末 mò 倚 yǐ 楼 lóu 孤 gū 岫 xiù 雨 yǔ , , 春 chūn 深 shēn 闭 bì 户 hù 落 luò 花 huā 风 fēng 。 。
半 bàn 生 shēng 正 zhèng 坐 zuò 才 cái 名 míng 误 wù , , 万 wàn 里 lǐ 谁 shuí 怜 lián 意 yì 气 qì 同 tóng 。 。
坐 zuò 忆 yì 王 wáng 孙 sūn 咏 yǒng 《 《 招 zhāo 隐 yǐn 》 》 , , 萋 qī 萋 qī 草 cǎo 色 sè 向 xiàng 人 rén 浓 nóng 。 。
和黄晋卿客杭见寄二首。元代。吴师道。一从君客江城去,诗思凄凉酒盏空。 天末倚楼孤岫雨,春深闭户落花风。 半生正坐才名误,万里谁怜意气同。 坐忆王孙咏《招隐》,萋萋草色向人浓。