湖 hú 广 guǎng 李 lǐ 漕 cáo 革 gé 夫 fū 大 dà 卿 qīng 饮 yǐn 客 kè 西 xī 湘 xiāng - - 戴 dài 复 fù 古 gǔ
管 guǎn 领 lǐng 风 fēng 光 guāng 此 cǐ 会 huì 稀 xī , , 坐 zuò 中 zhōng 宾 bīn 客 kè 总 zǒng 能 néng 诗 shī 。 。
神 shén 仙 xiān 有 yǒu 洞 dòng 寻 xún 难 nán 见 jiàn , , 山 shān 水 shuǐ 当 dāng 轩 xuān 看 kàn 转 zhuǎn 奇 qí 。 。
春 chūn 不 bù 再 zài 生 shēng 陶 táo 侃 kǎn 柏 bǎi , , 人 rén 来 lái 多 duō 打 dǎ 李 lǐ 邕 yōng 碑 bēi 。 。
因 yīn 思 sī 屈 qū 贾 jiǎ 伤 shāng 今 jīn 古 gǔ , , 国 guó 有 yǒu 忠 zhōng 臣 chén 无 wú 用 yòng 时 shí 。 。
湖广李漕革夫大卿饮客西湘。宋代。戴复古。管领风光此会稀,坐中宾客总能诗。 神仙有洞寻难见,山水当轩看转奇。 春不再生陶侃柏,人来多打李邕碑。 因思屈贾伤今古,国有忠臣无用时。