甘 gān 穷 qióng - - 戴 dài 复 fù 古 gǔ
自 zì 甘 gān 寂 jì 寞 mò 坐 zuò 诗 shī 穷 qióng , , 何 hé 取 qǔ 多 duō 牛 niú 积 jī 谷 gǔ 翁 wēng 。 。
痛 tòng 饮 yǐn 不 bù 孤 gū 连 lián 夜 yè 月 yuè , , 浮 fú 生 shēng 禁 jìn 得 dé 几 jǐ 秋 qiū 风 fēng 。 。
芙 fú 蓉 róng 媚 mèi 日 rì 红 hóng 相 xiāng 对 duì , , 螃 páng 蟹 xiè 着 zhe 霜 shuāng 黄 huáng 在 zài 中 zhōng 。 。
白 bái 尽 jǐn 须 xū 毛 máo 无 wú 可 kě 老 lǎo , , 此 cǐ 身 shēn 未 wèi 死 sǐ 抑 yì 愁 chóu 侬 nóng 。 。
甘穷。宋代。戴复古。自甘寂寞坐诗穷,何取多牛积谷翁。 痛饮不孤连夜月,浮生禁得几秋风。 芙蓉媚日红相对,螃蟹着霜黄在中。 白尽须毛无可老,此身未死抑愁侬。