弋 yì 阳 yáng 魏 wèi 令 lìng 赏 shǎng 音 yīn 亭 tíng - - 吕 lǚ 本 běn 中 zhōng
高 gāo 亭 tíng 已 yǐ 寂 jì 寞 mò , , 山 shān 水 shuǐ 自 zì 清 qīng 音 yīn 。 。
主 zhǔ 人 rén 去 qù 已 yǐ 久 jiǔ , , 此 cǐ 意 yì 谁 shuí 复 fù 寻 xún 。 。
梦 mèng 回 huí 还 huán 旧 jiù 观 guān , , 川 chuān 上 shàng 有 yǒu 微 wēi 吟 yín 。 。
于 yú 焉 yān 继 jì 前 qián 作 zuò , , 因 yīn 见 jiàn 平 píng 生 shēng 心 xīn 。 。
弋阳魏令赏音亭。宋代。吕本中。高亭已寂寞,山水自清音。 主人去已久,此意谁复寻。 梦回还旧观,川上有微吟。 于焉继前作,因见平生心。