春 chūn 寒 hán 其 qí 一 yī - - 黄 huáng 庚 gēng
客 kè 思 sī 重 chóng 重 chóng 山 shān 色 sè 外 wài , , 诗 shī 愁 chóu 点 diǎn 点 diǎn 雨 yǔ 声 shēng 中 zhōng 。 。
着 zhe 人 rén 料 liào 峭 qiào 东 dōng 风 fēng 急 jí , , 墙 qiáng 角 jiǎo 桃 táo 花 huā 未 wèi 肯 kěn 红 hóng 。 。
春寒 其一。宋代。黄庚。客思重重山色外,诗愁点点雨声中。 着人料峭东风急,墙角桃花未肯红。