和 hé 秦 qín 克 kè 容 róng 来 lái 韵 yùn - - 李 lǐ 俊 jùn 民 mín
白 bái 头 tóu 羞 xiū 入 rù 利 lì 名 míng 场 chǎng , , 得 de 得 de 归 guī 来 lái 自 zì 远 yuǎn 方 fāng 。 。
何 hé 日 rì 诗 shī 豪 háo 离 lí 上 shàng 党 dǎng , , 去 qù 年 nián 道 dào 话 huà 忆 yì 山 shān 阳 yáng 。 。
可 kě 怜 lián 杜 dù 宇 yǔ 诉 sù 亡 wáng 国 guó , , 还 hái 笑 xiào 沐 mù 猴 hóu 思 sī 故 gù 乡 xiāng 。 。
不 bù 意 yì 闲 xián 中 zhōng 春 chūn 色 sè 早 zǎo , , 黄 huáng 鹂 lí 啼 tí 破 pò 谢 xiè 家 jiā 庄 zhuāng 。 。
和秦克容来韵。元代。李俊民。白头羞入利名场,得得归来自远方。 何日诗豪离上党,去年道话忆山阳。 可怜杜宇诉亡国,还笑沐猴思故乡。 不意闲中春色早,黄鹂啼破谢家庄。