偶 ǒu 摘 zhāi 梅 méi 数 shù 枝 zhī 致 zhì 案 àn 上 shàng 盎 àng 中 zhōng 芬 fēn 然 rán 遂 suì 开 kāi 因 yīn 为 wèi 作 zuò 一 yī 诗 shī - - 张 zhāng 耒 lěi
偶 ǒu 别 bié 霜 shuāng 城 chéng 陋 lòu , , 来 lái 蒙 méng 玉 yù 案 àn 登 dēng 。 。
清 qīng 香 xiāng 侵 qīn 砚 yàn 水 shuǐ , , 寒 hán 影 yǐng 伴 bàn 书 shū 灯 dēng 。 。
见 jiàn 我 wǒ 粲 càn 如 rú 笑 xiào , , 赠 zèng 人 rén 慵 yōng 未 wèi 能 néng 。 。
将 jiāng 何 hé 伴 bàn 高 gāo 洁 jié , , 清 qīng 晓 xiǎo 诵 sòng 黄 huáng 庭 tíng 。 。
偶摘梅数枝致案上盎中芬然遂开因为作一诗。宋代。张耒。偶别霜城陋,来蒙玉案登。 清香侵砚水,寒影伴书灯。 见我粲如笑,赠人慵未能。 将何伴高洁,清晓诵黄庭。