上 shàng 阳 yáng 宫 gōng 辞 cí - - 吴 wú 融 róng
苑 yuàn 路 lù 青 qīng 青 qīng 半 bàn 是 shì 苔 tái , , 翠 cuì 华 huá 西 xī 去 qù 未 wèi 知 zhī 回 huí 。 。
景 jǐng 阳 yáng 春 chūn 漏 lòu 无 wú 人 rén 报 bào , , 太 tài 液 yè 秋 qiū 波 bō 有 yǒu 雁 yàn 来 lái 。 。
单 dān 影 yǐng 可 kě 堪 kān 明 míng 月 yuè 照 zhào , , 红 hóng 颜 yán 无 wú 奈 nài 落 luò 花 huā 催 cuī 。 。
谁 shuí 能 néng 赋 fù 得 dé 长 cháng 门 mén 事 shì , , 不 bù 惜 xī 千 qiān 金 jīn 奉 fèng 酒 jiǔ 杯 bēi 。 。
上阳宫辞。唐代。吴融。苑路青青半是苔,翠华西去未知回。 景阳春漏无人报,太液秋波有雁来。 单影可堪明月照,红颜无奈落花催。 谁能赋得长门事,不惜千金奉酒杯。