登 dēng 楼 lóu 闻 wén 笛 dí 有 yǒu 感 gǎn 其 qí 二 èr - - 叶 yè 颙 yóng
一 yī 声 shēng 长 cháng 笛 dí 夕 xī 阳 yáng 楼 lóu , , 总 zǒng 是 shì 关 guān 山 shān 旧 jiù 日 rì 愁 chóu 。 。
杳 yǎo 杳 yǎo 山 shān 青 qīng 云 yún 尽 jǐn 处 chù , , 澹 dàn 烟 yān 衰 shuāi 草 cǎo 不 bù 胜 shèng 秋 qiū 。 。
登楼闻笛有感 其二。元代。叶颙。一声长笛夕阳楼,总是关山旧日愁。 杳杳山青云尽处,澹烟衰草不胜秋。