次 cì 徐 xú 总 zǒng 制 zhì 浙 zhè 江 jiāng 亭 tíng 剩 shèng 柳 liǔ 诗 shī 韵 yùn - - 凌 líng 云 yún 翰 hàn
论 lùn 射 shè 江 jiāng 亭 tíng 当 dāng 午 wǔ 日 rì , , 沙 shā 头 tóu 雨 yǔ 过 guò 少 shǎo 轻 qīng 尘 chén 。 。
七 qī 重 zhòng 扎 zhā 透 tòu 威 wēi 无 wú 敌 dí , , 两 liǎng 石 shí 弓 gōng 开 kāi 臂 bì 有 yǒu 神 shén 。 。
地 dì 插 chā 绿 lǜ 杨 yáng 云 yún 叶 yè 小 xiǎo , , 腰 yāo 悬 xuán 白 bái 羽 yǔ 雪 xuě 花 huā 新 xīn 。 。
他 tā 时 shí 会 huì 见 jiàn 天 tiān 山 shān 定 dìng , , 肯 kěn 让 ràng 凌 líng 烟 yān 第 dì 一 yī 人 rén 。 。
次徐总制浙江亭剩柳诗韵。元代。凌云翰。论射江亭当午日,沙头雨过少轻尘。 七重扎透威无敌,两石弓开臂有神。 地插绿杨云叶小,腰悬白羽雪花新。 他时会见天山定,肯让凌烟第一人。