赐 cì 闲 xián 为 wèi 韩 hán 方 fāng 伯 bó 大 dà 经 jīng 乃 nǎi 尊 zūn 题 tí - - 祁 qí 顺 shùn
诏 zhào 许 xǔ 归 guī 田 tián 宠 chǒng 最 zuì 优 yōu , , 此 cǐ 身 shēn 于 yú 世 shì 复 fù 何 hé 求 qiú 。 。
清 qīng 风 fēng 明 míng 月 yuè 双 shuāng 吟 yín 鬓 bìn , , 秋 qiū 水 shuǐ 芦 lú 花 huā 一 yī 钓 diào 舟 zhōu 。 。
勇 yǒng 决 jué 不 bù 教 jiào 灵 líng 澈 chè 笑 xiào , , 逍 xiāo 遥 yáo 真 zhēn 伴 bàn 赤 chì 松 sōng 游 yóu 。 。
回 huí 看 kàn 世 shì 上 shàng 贪 tān 荣 róng 者 zhě , , 多 duō 少 shǎo 龙 lóng 钟 zhōng 雪 xuě 满 mǎn 头 tóu 。 。
赐闲为韩方伯大经乃尊题。明代。祁顺。诏许归田宠最优,此身于世复何求。 清风明月双吟鬓,秋水芦花一钓舟。 勇决不教灵澈笑,逍遥真伴赤松游。 回看世上贪荣者,多少龙钟雪满头。