清 qīng 明 míng 日 rì 园 yuán 中 zhōng 见 jiàn 杏 xìng 花 huā 初 chū 开 kāi - - 吴 wú 宽 kuān
疏 shū 花 huā 寂 jì 历 lì 似 shì 残 cán 红 hóng , , 病 bìng 眼 yǎn 摩 mā 挲 sā 望 wàng 欲 yù 空 kōng 。 。
已 yǐ 恨 hèn 浥 yì 开 kāi 无 wú 细 xì 雨 yǔ , , 却 què 愁 chóu 吹 chuī 落 luò 有 yǒu 狂 kuáng 风 fēng 。 。
物 wù 华 huá 又 yòu 报 bào 清 qīng 明 míng 节 jié , , 人 rén 世 shì 真 zhēn 成 chéng 白 bái 发 fà 翁 wēng 。 。
为 wèi 语 yǔ 天 tiān 工 gōng 须 xū 索 suǒ 性 xìng , , 剩 shèng 将 jiāng 春 chūn 色 sè 慰 wèi 人 rén 浓 nóng 。 。
清明日园中见杏花初开。明代。吴宽。疏花寂历似残红,病眼摩挲望欲空。 已恨浥开无细雨,却愁吹落有狂风。 物华又报清明节,人世真成白发翁。 为语天工须索性,剩将春色慰人浓。