送 sòng 永 yǒng 嘉 jiā 葛 gé 令 lìng 归 guī 燕 yàn - - 李 lǐ 昱 yù
人 rén 人 rén 尽 jǐn 说 shuō 丹 dān 砂 shā 令 lìng , , 三 sān 载 zài 容 róng 成 chéng 德 dé 化 huà 宽 kuān 。 。
但 dàn 识 shí 弦 xián 歌 gē 能 néng 变 biàn 俗 sú , , 岂 qǐ 因 yīn 松 sōng 菊 jú 便 biàn 辞 cí 官 guān 。 。
扁 piān 舟 zhōu 落 luò 日 rì 孤 gū 城 chéng 远 yuǎn , , 二 èr 月 yuè 黄 huáng 河 hé 春 chūn 水 shuǐ 寒 hán 。 。
从 cóng 此 cǐ 去 qù 天 tiān 才 cái 尺 chǐ 五 wǔ , , 故 gù 乡 xiāng 风 fēng 物 wù 是 shì 长 cháng 安 ān 。 。
送永嘉葛令归燕。明代。李昱。人人尽说丹砂令,三载容成德化宽。 但识弦歌能变俗,岂因松菊便辞官。 扁舟落日孤城远,二月黄河春水寒。 从此去天才尺五,故乡风物是长安。