白 bái 牛 niú 为 wèi 日 rì 本 běn 纯 chún 上 shàng 人 rén 赋 fù - - 来 lái 复 fù
耕 gēng 云 yún 不 bú 住 zhù 海 hǎi 门 mén 东 dōng , , 牧 mù 向 xiàng 楞 léng 伽 jiā 小 xiǎo 朵 duǒ 峰 fēng 。 。
露 lù 地 dì 已 yǐ 忘 wàng 调 diào 服 fú 力 lì , , 雪 xuě 山 shān 谁 shuí 识 shí 去 qù 来 lái 踪 zōng 。 。
放 fàng 归 guī 祇 qí 树 shù 随 suí 羊 yáng 鹿 lù , , 种 zhǒng 就 jiù 昙 tán 花 huā 伴 bàn 象 xiàng 龙 lóng 。 。
一 yī 色 sè 天 tiān 阑 lán 头 tóu 角 jiǎo 别 bié , , 水 shuǐ 晶 jīng 池 chí 沼 zhǎo 玉 yù 芙 fú 蓉 róng 。 。
白牛为日本纯上人赋。明代。来复。耕云不住海门东,牧向楞伽小朵峰。 露地已忘调服力,雪山谁识去来踪。 放归祇树随羊鹿,种就昙花伴象龙。 一色天阑头角别,水晶池沼玉芙蓉。