听 tīng 憨 hān 上 shàng 人 rén 弹 tán 琴 qín - - 屈 qū 大 dà 均 jūn
挥 huī 弦 xián 作 zuò 神 shén 仙 xiān , , 一 yī 曲 qǔ 海 hǎi 风 fēng 凉 liáng 。 。
多 duō 少 shǎo 枫 fēng 林 lín 叶 yè , , 无 wú 声 shēng 到 dào 夕 xī 阳 yáng 。 。
轩 xuān 窗 chuāng 苔 tái 藓 xiǎn 冷 lěng , , 衫 shān 袖 xiù 苾 bì 刍 chú 香 xiāng 。 。
琴 qín 外 wài 无 wú 山 shān 水 shuǐ , , 相 xiàng 留 liú 此 cǐ 石 shí 床 chuáng 。 。
听憨上人弹琴。明代。屈大均。挥弦作神仙,一曲海风凉。 多少枫林叶,无声到夕阳。 轩窗苔藓冷,衫袖苾刍香。 琴外无山水,相留此石床。