送 sòng 管 guǎn 山 shān 人 rén 之 zhī 临 lín 清 qīng 其 qí 一 yī - - 孙 sūn 继 jì 皋 gāo
行 xíng 人 rén 岁 suì 暮 mù 返 fǎn , , 而 ér 汝 rǔ 独 dú 孤 gū 征 zhēng 。 。
总 zǒng 惯 guàn 无 wú 家 jiā 别 bié , , 非 fēi 轻 qīng 作 zuò 客 kè 情 qíng 。 。
层 céng 冰 bīng 岐 qí 路 lù 仄 zè , , 落 luò 月 yuè 大 dà 堤 dī 平 píng 。 。
莫 mò 上 shàng 高 gāo 楼 lóu 宿 sù , , 应 yīng 多 duō 哀 āi 雁 yàn 声 shēng 。 。
送管山人之临清 其一。明代。孙继皋。行人岁暮返,而汝独孤征。 总惯无家别,非轻作客情。 层冰岐路仄,落月大堤平。 莫上高楼宿,应多哀雁声。