登 dēng 太 tài 华 huá 兰 lán 若 rě 二 èr 首 shǒu 其 qí 一 yī - - 郭 guō 文 wén
夕 xī 阳 yáng 满 mǎn 秋 qiū 山 shān , , 馀 yú 景 jǐng 落 luò 滇 diān 水 shuǐ 。 。
舍 shě 舟 zhōu 事 shì 幽 yōu 探 tàn , , 路 lù 入 rù 泉 quán 声 shēng 里 lǐ 。 。
风 fēng 传 chuán 隔 gé 树 shù 钟 zhōng , , 叶 yè 响 xiǎng 登 dēng 山 shān 履 lǚ 。 。
嗟 jiē 我 wǒ 久 jiǔ 红 hóng 尘 chén , , 游 yóu 赏 shǎng 从 cóng 兹 zī 始 shǐ 。 。
登太华兰若二首 其一。明代。郭文。夕阳满秋山,馀景落滇水。 舍舟事幽探,路入泉声里。 风传隔树钟,叶响登山履。 嗟我久红尘,游赏从兹始。