过 guò 白 bái 沙 shā 里 lǐ - - 陶 táo 益 yì
湖 hú 空 kōng 鹤 hè 散 sàn 几 jǐ 经 jīng 春 chūn , , 惟 wéi 有 yǒu 青 qīng 山 shān 恋 liàn 旧 jiù 人 rén 。 。
庐 lú 阜 fù 荒 huāng 凉 liáng 还 hái 作 zuò 伴 bàn , , 楚 chǔ 台 tái 岑 cén 寂 jì 故 gù 相 xiāng 亲 qīn 。 。
紫 zǐ 芝 zhī 地 dì 迥 jiǒng 浮 fú 烟 yān 霭 ǎi , , 碧 bì 玉 yù 楼 lóu 虚 xū 对 duì 海 hǎi 滨 bīn 。 。
怅 chàng 念 niàn 昔 xī 贤 xián 心 xīn 欲 yù 折 zhé , , 莫 mò 言 yán 忧 yōu 道 dào 更 gèng 忧 yōu 贫 pín 。 。
过白沙里。明代。陶益。湖空鹤散几经春,惟有青山恋旧人。 庐阜荒凉还作伴,楚台岑寂故相亲。 紫芝地迥浮烟霭,碧玉楼虚对海滨。 怅念昔贤心欲折,莫言忧道更忧贫。