凝 níng 清 qīng 卷 juǎn 为 wèi 潘 pān 惟 wéi 善 shàn 赋 fù - - 曹 cáo 义 yì
爱 ài 尔 ěr 栖 qī 真 zhēn 处 chù , , 幽 yōu 深 shēn 对 duì 远 yuǎn 山 shān 。 。
香 xiāng 凝 níng 清 qīng 昼 zhòu 永 yǒng , , 门 mén 掩 yǎn 白 bái 云 yún 闲 xián 。 。
炉 lú 伏 fú 丹 dān 砂 shā 火 huǒ , , 寒 hán 生 shēng 冰 bīng 雪 xuě 颜 yán 。 。
心 xīn 渊 yuān 澄 chéng 俗 sú 虑 lǜ , , 客 kè 到 dào 不 bù 相 xiāng 关 guān 。 。
凝清卷为潘惟善赋。明代。曹义。爱尔栖真处,幽深对远山。 香凝清昼永,门掩白云闲。 炉伏丹砂火,寒生冰雪颜。 心渊澄俗虑,客到不相关。