明 míng 发 fā 昆 kūn 阳 yáng 自 zì 此 cǐ 入 rù 山 shān 四 sì 望 wàng 空 kōng 寂 jì 情 qíng 甚 shén 无 wú 赖 lài 因 yīn 以 yǐ 自 zì 遣 qiǎn - - 程 chéng 本 běn 立 lì
水 shuǐ 穷 qióng 山 shān 路 lù 转 zhuǎn , , 雨 yǔ 断 duàn 塞 sāi 云 yún 回 huí 。 。
冉 rǎn 冉 rǎn 行 xíng 人 rén 至 zhì , , 荒 huāng 荒 huāng 落 luò 日 rì 催 cuī 。 。
百 bǎi 年 nián 消 xiāo 着 zhe 屐 jī , , 万 wàn 事 shì 付 fù 衔 xián 杯 bēi 。 。
不 bù 识 shí 昆 kūn 明 míng 底 dǐ , , 何 hé 人 rén 见 jiàn 劫 jié 灰 huī 。 。
明发昆阳自此入山四望空寂情甚无赖因以自遣。明代。程本立。水穷山路转,雨断塞云回。 冉冉行人至,荒荒落日催。 百年消着屐,万事付衔杯。 不识昆明底,何人见劫灰。